Một Thời Để Nhớ !

Tháng Ba 30, 2018 7:14 sáng

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

 

Cũng rất tình cờ tôi đọc được bài thơ, nói đúng hơn đó là những dòng tâm sự về “ Một thời để nhớ” của một cô giáo già về hưu. Càng đọc tôi càng vỡ òa khi không tưởng tượng được, những thầy cô giáo đã từng dạy dỗ chúng tôi, những người lái đò trên dòng sông “học trò”những năm xưa đưa chúng tôi đến với những bến bờ hạnh phúc như hôm nay, đã có một thời phải vượt qua bao gian nan thử thách, phải chịu bao hy sinh vất vả, phải gồng mình chia lửa cùng toàn Đảng toàn dân sau hơn 20 năm của cuộc chiến tranh vô cùng tàn khốc của đế quốc Mỹ. Giữa dòng xoáy của lịch sử dân tộc, vào những năm 1976 đến 1990 của thế kỷ  20, những thầy cô giáo thực sự là những người chiến sĩ anh dũng trên mặt trận văn hóa giáo dục vững vàng tay bút  với nhiệt huyết của mình  “ Gieo những hạt mùa xuân” cho đất nước làm nền tảng cho nền giáo dục nước nhà, vươn tới đỉnh cao của thời đại, sánh vai với các cường quốc năm châu.

Không đúng thế ư! Chỉ chưa đầy 6,7 năm sau của chiến tranh, chúng ta đã dám tự hào đứng trên vinh quang của đất nước Việt Nam – Hồ Chí Minh với tên tuổi của một Lê Bá Khánh Trình ( Trường Quốc học Huế) đạt giải đặc biệt của kỳ thi Toán Quốc tế tại Mỹ và âm vang tiếng đàn của Đặng Thái Sơn đã vang vọng khắp năm châu. Từ đó cho đến nay biết bao tên tuổi của học sinh Việt Nam trong các kỳ thi Quốc tế đã được ghi vào những trang vàng của thế giới và của dân tộc cùng  bao nhà khoa học mang tầm thời đại.

Khi trở về với cuộc sống đời thường, thầy cô giáo không quên giáo dục cháu con ghi nhớ công ơn cả các anh hùng liệt sĩ, đã ngã xuống cho đất nước độc lập tự do, các thầy cô đã có một thời “than chỉ ” để cho cháu con “ giàu lửa trong tim”.  Chúng ta hãy lắng nghe những lời tâm sự mộc mạc, chân thành nhưng mang đậm tính nhân văn của thầy cô giáo cũ:

 

                           MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

 

                  Mới đó mà bây giờ mà trên dưới bảy mươi

                  Thầy cô giáo nay trở thành Cựu giáo

                   Người lái đò trãi bao ngày giông bão

                   Cay đắng ngọt bùi những chuyến sang ngang

                   Vững tay chèo giữa  dòng xoáy mênh mang.

                   Thăm thẵm canh thâu đêm dài trăn trở

                                              ***

                   Về hưu rồi nhưng vẫn còn duyên nợ

                   Ôn khổ, kể buồn, nhung nhớ niềm vui

                   Nhớ chặng đường qua mà lòng dạ bùi ngùi

                   Những năm tháng đói nghèo gian khó

                   Vì học sinh thân yêu đêm ngày vất vả

                   Bên ngọn đèn dầu leo lét đêm thâu.

                   Giáo án soạn bài ướt đẫm mưa ngâu

                   Phòng tập thể mái rạ, vách đất dột nát

                                         Giọt giọt, rơi, rơi

                                                          Lên bàn lên chiếu.

                  Những năm tháng ấy, các em ơi có hiểu?

                  Đất nước mình vừa qua trận cuồng phong

                  Các thầy cô không nao núng trong lòng

                  Cùng Đảng cùng dân, gồng mình chia lửa

                  Sáng đến trường về,  tối trưa hai  bữa

                  Rau, cháo, sắn, khoai, mè muối lót lòng

                  Gạo cửa hàng lương thực khi có khi không

                    Tháng mười ba cân vừa mốc lại hẩm

                     Con thơ dại đói cơm thiếu sữa

                     Lên lớp xong rồi bố mẹ tất tả ngược xuôi

                     Mua cám mua rau, mua vỏ chai vù đi bán tức thời

                     Yên bề con thơ để ngày mai lên lớp.

                   Gian khổ nhiều nhưng cuộc đời vẫn đẹp

                     Nét phấn bảng đen tâm huyết căng đầy

                     Lời yêu thương chan chứa trời mây

                     Thấm vào máu em thơ bao nguồn kiến thức.

                      Thắp sáng cho em trời xanh mơ ước

                      Các thầy cô đã dâng hiến trọn đời

                      Hôm nay đây giữa đất nước đẹp tươi

                      Trường lớp khang trang cuộc đời đổi mới

                     Nhìn đàn em thơ mà lòng phấn khởi

                     Khăn đỏ bay bay rợp nắng sân trường

                     Về hưu rồi mà lòng cứ vương vương

                      Thương thầy cô xưa… một thời để nhớ !

                                                                                              

Đúng là “ Một thời để nhớ !” Câu kết bài thơ vừa là một tình cảm yêu thương, chân thành tha thiết, nhưng cũng là một lời dặn, một lời nhắc nhở đừng quên đối với một giai đoạn lịch sử, gian khổ hy sinh  nhưng vô cùng anh dũng của ông cha ta, trong đó có đội ngủ thầy cô giáo chúng mình. Nhắc mọi người và con cháu mai sau đừng quên “ Những kỷ sư thiết kế vạn tâm hồn của ngày xưa ấy.”

Chúng ta là những người học sinh lớn lên trong sự chăm sóc dạy dỗ của các thầy cô, chúng ta lại tiếp bước các thầy cô giáo năm xưa để đi gieo những hạt giống mới cho mùa sau của đất nước. Trong thời đại mới hôm nay, chúng ta có cuộc sống sung sướng hạnh phúc, chúng ta dạy học trong một điều kiện rất thuận lợi  trường lớp khang trang, đầy đủ mọi  phương  tiện được ứng dụng công nghệ thông tin,  không phải chịu cảnh “ rau cháo, sắn khoai, mè muối lót lòng ”; không phải chịu cảnh “ leo lét canh thâu ngọn đèn dầu ” để soạn bài; không còn cảnh phòng ở “ Mái rạ, vách đất, dột nát/ giọt giọt / rơi rơi , lên bàn lên ghế… ”, cũng không còn cảnh: “ Bố mẹ lên lớp xong rồi, tất tả ngược xuôi ” để “ Mua cám, mua rau, mua mẻ chai vù đi bán tức thời , yên bề con thơ để ngày mai lên lớp…”

Chúng ta hãy nhớ lấy “ Một thời để nhớ ” của thầy cô xưa, tự hào và phát huy truyền thống chịu đựng, vượt khó, hy sinh để ra sức sáng tạo,   tâm huyết, yêu nghề, mến trẻ , góp phần đưa chất lượng của trường Nguyễn Hàm Ninh trở thành  trường trọng điểm chất lượng cao của tỉnh,  để không hổ thẹn với thầy cô giáo của mình.

Nguồn: Lê Diệu Linh